Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2015

Bài Thơ Có Một Vạn Cách Đọc-Thơ đường luật thuận nghịch độc

Tags:

1 nhận xét:

  1. Mới chớm Hạ ,còn quá xa mới tới mùa Thu,nói về hoa Cúc ...!
    Tôi may mắn được người bạn mua và tặng cho cuốn thơ Mộng của nhà thơ Tô Hoàng Nam ,trong tập thơ quý này chứa toàn thơ thuận nghịch độc,một thể loại hiếm có trong lịch sử Văn Học .!
    Một lần tình cờ tôi đọc được bài thơ tác giả giới thiệu và chia sẻ,đó là bài Thu Đợi ,với rất nhiều cách đọc từ bài thơ gốc .Đọc và ngẫm lại càng thấy sâu sắc và thú vị.
    Tôi lên mạng tìm tòi những tác phẩm của tác giả ,nhưng gần như là không thấy có nhiều .
    Khi vào trang blog cá nhân thì thấy tác giả giới thiệu một tập thơ thuận nghịch độc,lòng hiếu kỳ và cảm mến thể thơ này của tôi trào lên .
    Trong lúc có nhiều ý nghĩ lôi kéo,tôi may mắn biết được một người bạn thơ của tôi có được 5 cuốn của tác giả….Và may mắn tôi đã có nó….!
    Tôi rất tâm đắc bài thơ mùa Thu của tác giả đó là Thu Đợi !
    Bài thơ dùng phép miêu tả nhân hóa theo tôi phải nói là đỉnh cao của thuận nghịch độc.Ý tứ xen kẽ niêm luật và câu từ thể hiện sự tài hoa lắng đọng của tác giả.
    Tôi đọc nghiền ngẫm 56 chữ ấy xem tác giả dùng cách nào để có thể lồng ghép tài tình ,có hồn dù đọc xuôi hay ngược như vậy…?
    Tôi bị ám ảnh rất lâu với bài thơ này,suốt 4 tháng trôi qua khi tác giả chia sẻ với trang tho.com.vn bài thơ “ Một vạn cách đọc”…Đêm ngày tôi nghiên cứu cách thức sử dụng câu từ,viết đọc xuôi ngược đã khó,đằng này lại hoán vị đổi câu,câu nào cũng mang nỗi buồn man mác ! Buồn khi Thu về ,buồn khi chờ đợi.
    “Hoa gầy nở muộn cúc sầu thương
    Tiếc nuối vàng thu trải ngập đường”…
    Hình ảnh hiện lên,loài hoa cúc cũng như con người,biết sầu thương,biết buồn ,biết tủi khi thấy mình gầy guộc xấu xí lại nở muộn và tiếc cái vẻ đẹp,màu vàng của thu đang ngập đường.
    Lẽ ra hoa phải đẹp ,phải nở đầy hoa,cùng hòa quyện trong cái khung cảnh lộng lẫy của thu ấy….”Vàng thu trải ngập đường “….đằng này hoa lại gầy ,xấu xí,lại còn nở muộn thì sao không buồn ,không tủi cho được.
    “Nhòa nhạt bước thưa dần ngõ vắng
    Ngẩn ngơ nhìn lặng rũ canh trường “…
    Trong hai câu này ,nằng cúc đang dõi theo bước chân đang di chuyển “ dần “ ở ngoài ngõ vắng,ngẩn ngơ nhìn theo rồi lả người trong đêm vắng…
    Trong thơ luật đường thường là ngắt nhịp ở chữ thứ 2 hoặc chữ thứ 4..trong câu.
    Nếu đọc là “ Nhòa nhạt /bước thưa dần ngõ vắng” gợi cho người ta hiểu là cái bước chân nhòa nhạt không nhìn rõ,có thể là đêm quá khuya muộn,có thể là có mưa khiến hình ảnh nhòa nhạt đi,cũng có thể là sương rơi nhiều ,rồi thưa dần ngõ vắng .
    Nếu đọc ngắt 4 chữ thì sẽ đọc thế này “ Nhòa nhạt bước thưa/dần ngõ vắng “…
    Rất thú vị,nếu đọc vậy sẽ hiểu rằng,bước chân mờ đi,không nhìn rõ,nhưng vẫn phân biệt được “ bước thưa “..có nghĩa là chậm rãi,nhịp nhàng và tôi đoán đó là bước chân của người con trai,nếu là con gái hơn nữa phải là “ chân dài “ thì mới “ bước thưa “ được.Nhưng lúc đó tác giả miêu tả rất muộn “ canh trường “ thì không có cô gái nào mà lại đi ra đường kiểu ấy.
    “ Ngẩn ngơ nhìn lặng rũ canh trường “..Cách đọc cũng tương tự,đều có sự ăn ý hài hòa trong câu từ,điểm này mới thật sự thú vị…
    “ Ngẩn ngơ /nhìn lặng rũ canh trường “..cho người đọc cái nhìn ngơ ngẩn,rồi lặng rũ canh trường,có nghĩa là lả người đi một cách từ từ,không gây tiếng động nào “ lặng rũ “..
    Nếu để phân tích mà đọc thành “Ngẩn ngơ nhìn lặng /rũ canh trường “…lại cho người đọc thấy được hình ảnh,trạng thái khác…đó là ngẩn ngơ nhìn một cách lặng lẽ,rồi lả người trong canh trường…
    “Có lẽ đây mới là sự huyền diệu trong cách dùng từ của tác giả? Khiến các câu thơ bị bẻ gãy,cắt dứt bớt chữ vẫn mang đủ ý,vẫn đượm buồn ,một nỗi buồn man mác của cảnh đợi chờ,trông ngóng..của mùa Thu.

    Trả lờiXóa

Nổi Bật

Ði lên